Lúc Phương Mỹ Linh về đến phòng trọ thì trời đã gần nửa đêm.
Cô thấy Tô Vân Chu đang chắp tay sau lưng đứng trước ô cửa sổ nhỏ xám xịt, đưa mắt nhìn ra con hẻm chật hẹp chỉ thấy được một vệt trời mỏng manh bên ngoài.
Cô tò mò hỏi:
"Thợ sửa nồi, anh đang nhìn gì thế?"




